Thế giới ai thổi


~ @ ~

Khi ta nhìn sự tình  qua  góc cạnh nghệ thuật, thì mỗi giấc mơ trong đời thật là  chẳng khác chi một mảnh tranh nhỏ vụn dường như đã bung vỡ, bứt xé từ một bức họa vĩ đại vô vàn nào đó của vũ trụ . Tâm trí ta có thể ráng loay hoay dàn xếp, chắp nối chúng lại theo muôn chiều vạn kiểu, hết kiếp này sang kiếp khác, cho thành một tác phẩm vẹn toàn chi đó,  mà rồi mãi vẫn không xong .

Xem ra thì các hình ảnh mà tôi thuờng thâu luợm đuợc trong cái cõi tỉnh thức vốn là cũng có chung một tình cảnh giống y vậy thôi . Ngày ngày trong cuộc sống, vẫn cứ phải ráng sắp xếp mọi sự kiện để cho chúng có đôi chút ý nghiã . Mặc dù những điều nghe ra và trông thâý đó, nó có hỗn loạn điên đảo tới đâu, vẫn phải ráng mà tìm chỗ bỏ nhét chúng vô cái thùng chứa trong đầu .


Cái thùng máy bên trong tôi, mấy chục năm rồi cứ phải tiếp nhận các đài phát thanh ngoại quốc . Dần dần, tâm thì đầy ắp náo động, hồn thì mãi luôn đờ đẫn ... . Thỉnh thoảng nằm mơ mới lọt vô vài băng tần phát thanh VN , đôi khi nghe mà tê tái cả tim, xe xắt cả ruột ... Xem ra thì cũng chỉ có một số hình ảnh và cảnh tượng chi đó, cứ lập đi lập lại như thế thôi, nhưng biết phải sắp xếp chúng ra sao bây giờ ? theo kiểu nào ?
Lời Khổng Tử giảng , đọc không hiểu . Thuyết Einstein nói, nghe chẳng êm ...
Cái thế giới này biết thổi ra hình con gì đây ?






Thế giới của tôi
Chen với thế giới của anh
Đụng chạm đua tranh


Thế giới của anh
Lồng trong thế giới của em
Chồng vợ ấm êm


Lỡ xung khắc mà nhiều
Thì nổ văng hai thế giới
Anh bên đông , tôi bên tây


Mỗi nguời thổi một thế giới
Thế giới tôi tròn , thế giới anh méo
Tôi thổi một hình "anh"
Anh thổi một hình " tôi"
Cái tôi nghĩ là "anh" , chẳng phải là anh
Cái anh coi là " tôi", chẳng phải là tôi
Chân phải mang giầy, chân trái đi guốc
Cuộc đời quay cọc cành


Năm tỷ nguời , năm tỷ thế giới
Chen chút lẫn nhau như đi xem hội
Mỗi thế giới , một tinh cầu riêng tư
 
Mê mẩn..
.. trong ngân hà trôi nổi ...
...

.
.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét