
Trong quyển sách Open Secret, tác giả Wei Wu Wei đã đề cập tới một tài liệu của Thiền Tông rất đáng chú ý . Đó là "THE ZEN TEACHING OF HUANG PO" . Theo như Wei Wu Wei thì tài liệu đó có ghi rõ một sự thật cao nhất mà tâm trí con người có thể nhận biết .
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@
(from OPEN SECRET – by Wei Wu Wei )
‘On seeing one thing, you see ALL.’ (That is, all
perceiving is Buddha-mind, the living-dream is itself
Buddha-mind.) —p. 108
‘Hold fast to one principle and all the others are
identical.’ —p. 108
What, then, is this one principle?
‘Once more, ALL phenomena are basically without
existence, though you cannot now say that they are nonexistent.
. . . Moreover, Mind is not Mind. . . . Form,
too, is not really form. So if I now state that there are no
phenomena and no Original Mind, you will begin to understand
something of the intuitive Dharma silently conveyed
to Mind with Mind. Since phenomena and no-phenomena
are one, there is neither phenomena nor no-phenomena,
and the only possible transmission is to Mind with Mind.’
—(p. 106 Wan Ling Record)
http://terebess.hu/zen/Huangpo.pdf
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@
Mọi hiện tuợng , tự chúng chẳng có sự hiện hữu , tuy nhiên cũng không thể nói rằng chúng không có .
Chúng vốn là bề trái của cái gì đó vô hình thể , vô khối , vô danh, vô tung ,vô vàn ? vượt ra ngoài mọi ý niệm ?
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@
(from OPEN SECRET – Wei Wu Wei)
This, chapter 37 of the Wan Ling Record, is probably
the clearest and most valuable statement of the ultimate
truth that we possess. In this he states, as quoted, that in
seeing one thing you see ALL. What is this one thing, and
have we seen it? It surely is just that phenomenon and
noumenon are one. In differentiating between Appearance
and its source, neither of which exist other than conceptually,
we must never forget this ‘one thing’—which is that they
are one.
@@@@@@@@@@@@@@@@@@
Chỉ cần hiểu một điều thì sẽ nhận thấy tất cả .
Điều đó là chi ?
Nhất định đó chính là : Hiện tuợng và Hượng tiện vốn là một .
Nếu ta vẫn cứ phải phân biệt giữa hình tuợng và cội gốc của chúng
thì hãy nhớ rằng
cả hai chỉ có hiện hữu như khái niệm ,
và chúng tuy hai mà một !
Vũ trụ mênh mông gom trọn bầu
Hồ lô Ông Tạo chiếu ra đâu ?
Vạn vật muôn hình , soi bóng một
Mộng dệt cho đời quay đuợc lâu ?
~ ~ ~
February 2026
Gần 10 năm sau, nay mới có duyên đọc được quyển "Truyền Tâm Pháp Yếu" để biết thêm đôi chút về "Nhất Tâm" mà sách tiếng Anh đã nói tới ( The One Mind, The Universal Mind, The Buddha Nature ... )
Trích từ sách của Cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ Truyền :
https://thuvienhoasen.org/images/file/mGS9I7Wo0QgQALIA/truyen-tam-phap-yeu-chanh-tri.pdf
Chữ “Tâm” hay “Nhứt Tâm” trong sách,
đồng nghĩa với chữ “Tuyệt đối” (Absolu).
Nhưng đừng tưởng rằng danh từ “Tâm” được
chọn dùng vì nó diễn đạt đúng cái quan niệm
của Thiền tông về lý Tuyệt đối. Đó bất quá là vì
không tìm ra được một danh từ nào khác xứng
đáng hơn thôi.
Tâm không phải chỉ một cái gì riêng biệt
đang ẩn nấp trong mỗi xác thịt, mà sự thật, chỉ
một cái gì chung cho tất cả chúng sanh. Tâm
cũng không có nghĩa là một chất gì đó, có công
năng uốn nắn, hóa sanh muôn vật. ..
Tâm là Tuyệt đối thì không thể nói Tâm thế
này hay thế nọ được. Thí dụ, không được nói
Tâm là vô cùng tận, vì hễ nói Tâm là vô cùng
tận thì những cái gì có giới hạn phải bị gạt bỏ ra
ngoài Tâm. Như vậy thì trái với lối lập luận của
sách mà chủ đích là vạch cho ta thấy chỉ có
Tâm mới là cái Chân thật hay Thực thể
(Réalité) duy nhứt: ta và ngoại cảnh (núi sông,
cây cối, cầm thú, v.v...) mà ta tiếp xúc, nhận
biết được nhờ ngũ quan làm môi giới, tất cả
những cái ấy không gì khác hơn là Tâm. Nếu
bảo Tâm là vô cùng tận, tức là để Tâm ra một
bên và để những cái không phải vô cùng tận
như sông núi, cầm thú, thảo mộc... ra một bên
khác, hai đàng không dính líu với nhau, thí như
nói nước là riêng và sóng là riêng, trong khi
nước tức là sóng, sóng tức là nước. Tâm và vật
cũng thế, Tâm tức là vật, vật tức là Tâm.
Lại nữa, luận đến Tâm mà nói "có", nói
"không" cũng là sai. Phải hiểu vấn đề "hữu, vô"
như thế này. Đứng về phương diện tuyệt đối mà
xét thì tất cả là Một, vậy Một đây là Tâm. Muôn
vật chúng ta nhờ ngũ quan nhận biết, trong
tuyệt đối, không thật có. Đó chẳng qua là những
cố gắng chất chứa, tổ hợp tạm thời trong một
giai đoạn ngắn ngủi, không nghĩa lý gì đối với
thời gian vô tận, để rồi tan rã như bọt nước hay
sương mai. Thuyết "tương đối" và thuyết "vạn
vật do nguyên tử hợp thành" của Khoa học
ngày nay chứng tỏ điều này. Sở dĩ có hợp, có
tan là do nhân duyên. Mỗi vật (pháp) là kết quả
của vô lượng nguyên nhân nối tiếp nhau như
một sợi dây chuyền mà không sao tìm ra đầu
mối được. Vậy thì không có một vật nào
thường còn mãi mãi, hay tự hóa tự sanh mà
không do một nguyên nhân nào đó. Vạn vật chỉ
có trong tương đối và vì vậy kinh sách Đại thừa
thường hay nói "phi hữu" (Không có cái gì có),
rồi tiếp ngay theo, lại nói "phi vô" (không có
cái gì là không có) với cái nghĩa: không có cái
gì là không có nằm sẵn trong Tâm tức là cái
Tuyệt đối.
Để cho dễ hiểu chúng ta có thể nói thẳng
người (être humain) có ba phần: Một là xác thịt,
hai là cái "ta" hay bản ngã (moi), ba là "chân
ngã", cái ta thật (soi réel). Xác thịt không khác
gì mọi vật xung quanh ta, không chân thật, vì là
một hiện tượng giả tạm, do nhân duyên cấu tạo.
Cái gọi là "ta" cũng thế, là một trò ảo thuật, do
năm thứ tích tụ mà thành là: Hình dáng (sắc),
xúc cảm (thọ), tư tưởng (tưởng), phân biệt
(hành) và nhận biết (thức). Cái "chân ngã" mới
là sự thật tuyệt đối, nó ở ngoài sự nhận biết của
ngũ quan, nó là Lý Tuyệt đối trong đó không có
sự phân biệt, vì vậy cái "Chân ngã" ấy cũng là
cái "Thực thể" chung của tất cả chúng sanh.
Chân ngã ấy là Tâm. Ai bảo tôi có tâm tôi, anh
có tâm anh, là sai. Chỉ có một Tâm mà thôi,
cũng như nước chỉ có một, còn sóng thì muôn
trùng như sự vật trong vũ trụ. Vì mê muội lấy
bản ngã làm cái Ta thật nên chạy theo dục lạc,
tham vọng, nguồn gốc của đời sống riêng biệt,
chia người chia ta, xa hẳn Chân lý.
....
Trái với lối tiến lần hồi này,
Thiền tông hiến cho người tu hành đủ khả
năng, một lối tiến thẳng, theo con đường tắt gọi
là "đốn giáo". Chủ trương của Thiền tông như
thế này: "Ta với Tâm (Tuyệt đối) đã là một
ngay trong lúc này rồi, thì còn hạnh nào phải tu,
điều nào phải đắc, chỗ nào phải đạt đến nữa?"
Nói một cách khác, Tâm, Phật và chúng sanh
không phải ba cái khác nhau, Tâm tức Phật,
Phật tức chúng sanh, tuy ba mà một, vậy thì
Phật có ở đâu xa mà nói là tìm, là gặp, và cũng
không thể nói tu để thành Phật vì ngay trong
hiện tiền chúng sanh với Phật là Một chớ không
phải hai. Điều cần yếu duy nhứt là phải làm thế
nào để hốt nhiên bừng mắt thấy được cái "Một"
đó. Giác ngộ được như thế là bẻ gãy ngay sợi
dây chuyền nhân duyên, chận đứng bánh xe
luân hồi, vì đã diệt xong tam độc Tham, Sân,
Si.
....
~ ! ~
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét